Bản văn Cô Bé Lục Cung đầy đủ và ý nghĩa nhất

Bản văn Cô Bé Lục Cung là lời ca ngợi sự linh thiêng, oai linh của Thánh Cô, gắn với vùng Hữu Lũng – Bắc Lệ và cảnh sắc núi rừng sơn trang. Qua lời văn, Cô hiện lên vừa dịu dàng, thanh cao, vừa có thần thông, uy lực, phù trợ sơn dân, trừ tà giải ách và cứu giúp người gặp hoạn nạn.

Ban van Co Be Luc Cung

Bản văn gửi gắm lòng thành kính của thanh đồng, đệ tử, cầu mong bình an, tài lộc, sức khỏe, mùa màng tốt tươi và cuộc sống ấm no, thuận hòa. Đây cũng là lời thỉnh mời Thánh Cô giáng ngự, thể hiện niềm tin và sự gắn bó của cộng đồng với đời sống tín ngưỡng dân gian Việt Nam.

Lời bản văn Cô Bé Lục Cung

Thỉnh mời cô bé Lục Cung
Miệng cười huê nở lưng ong dịu dàng
Suối rừng Hữu Lũng sơn trang
Cảnh tiên giá ngự thạch bàn sơn khê

Rừng thiêng Bắc Lệ đi về
Lục cung thượng đẳng biển đề tối linh
Bốn bề sơn thủy nhiễu quanh
Miếu thờ cô lập cảnh thanh dị kì

Sơn lâm dấu tích còn ghi
Vâng nhời Vương Mẫu thần nghi giáng trần
Giáng về trấn giữ Sơn Lâm
Thần thông hiển ứng xa gần biết danh

Vốn dòng đài các trâm anh
Quản cai sơn cước rừng xanh đại ngàn
Quản cai Bắc Lệ Suối Ngang
Chín Tư, Hữu Lũng Thượng ngàn sơn trung

Vốn xưa hầu Mế Lục Cung
Nức danh cô bé khắp vùng Chín Tư
Sơn Lâm Lục Cung Linh Từ
Long bàn hổ cứ đền thờ tối linh

Có phen biến tướng hiện hình
Hiện ra người mán người kinh đi rừng
Trần gian không biết hãi hùng
Hỏi ra mới biết Người Nùng Chín Tư

Đồng bằng cho tới thượng du
Cường hung bạo ngược khảo trừ không tha
Hồ ly quỷ mị yêu ma
Dây rừng dăng lưới khó đà thoát thân

Phép màu bảo hộ sơn dân
Cưỡi trên bạch tượng hiện thần ra uy
Miếu thờ nhang khói lễ nghi
Kim ngân sớ điệp tiến về các cung

Có phen hóa phép thần thông
Đắng vân giá vũ thượng đồng lên chơi
Cây cao bóng mát thảnh thơi
Suối Ngang,Phố Vị mọi nơi ra vào

Bầu trời sơn thủy tiêu dao
Khi chơi Bắc Lệ lúc vào Voi Xô
Có phen chơi cảnh Ngũ Hồ
Lên đền Tả Phủ,chơi Chùa Tam Thanh

Núi rừng cây phủ màu xanh
Sông Thương nước chảy uốn quanh sườn đồi
Kì Cùng nước chẳng chảy xuôi
Rừng xanh tỏa bóng núi đồi bao la

Chín Tư nơi ấy quê nhà
Có phen lên núi hái trà ngắm trăng
Tiều phu kiếm củi đào măng
Củ mài củ sắn củ năng trên rừng

Cây cao chẳng quản gió rung
Có tiên cô Bé người Nùng độ cho
Khuông phù hương bản ấm no
Phong hòa vũ thuận bốn mùa hanh thông

Ban tài tiếp lộc cho đồng
Cô về tấu đối Lục Cung Thánh Bà
Cứu người khắp hết gần xa
Thần phù ban phép bệnh đà tan không

Oai linh hiển hách lạ lùng
Cưỡi mây nương gió thần thông nhiệm màu
Bốn phương hiếu đạo kêu cầu
Cửa đền cây thị dựng lầu trông ra

Thông reo vượn hót chim ca
Xuân về hạ đến muôn hoa đua màu
Nhất tâm thành kính cúi đầu
Tiên cô gia hộ sở cầu tòng tâm

Thỉnh mời Phật giáng lưu ân
Tiên Cô lưu phúc thiên xuân thọ trường

Hoa Trang

Bản văn Cô Bé Lục Cung là lời tôn vinh sự linh thiêng, oai linh của Thánh Cô và những truyền tích gắn với vùng núi rừng Bắc Lệ, Hữu Lũng. Qua lời văn, người đọc cảm nhận được niềm tin vào sự che chở, phù hộ của Cô đối với sơn dân và những người thành tâm cửa Thánh.

Bản văn góp phần lưu giữ những giá trị văn hóa, tín ngưỡng dân gian và truyền tích đẹp về Cô Bé Lục Cung.

Xem thêm: