Bản văn Cô bé Xương Rồng
Bản văn Cô bé Xương Rồng được dùng để hát thỉnh và hầu giá Cô đã được Tín Ngưỡng Việt sưu tầm để giới thiệu tới các bạn.
Bản văn Cô Bé Xương Rồng là lời ca ngợi công đức và sự linh ứng của Thánh Cô, vị thánh được dân gian tôn kính bởi khả năng che chở, cứu giúp và phù hộ muôn dân. Bản văn khắc họa hình ảnh Cô vừa thanh cao, gần gũi, vừa oai linh, gắn với ngôi đền bên suối, bên cầu và cây xương rồng linh thiêng.
Qua lời văn, người dân gửi gắm ước nguyện cầu bình an, tai qua nạn khỏi, mưa thuận gió hòa, mùa màng tốt tươi và cuộc sống thái hòa. Đây cũng là lời thỉnh mời thể hiện lòng thành kính, tri ân công đức Thánh Cô trong nghi lễ hầu đồng.

Bản văn chầu Cô bé xương rồng
Dưới đây là 2 bản văn chầu hay nhất được chúng tôi sưu tầm từ các tài liệu để gửi tới các bạn.
Bản văn Cô bé Xương Rồng số 1
Cô bé bản đền ….. dâng văn cô bé bản đền
Trên ban đốt đỉnh nhang trầm
Thỉnh mời cô bé đền xương long cô ngự về
Đêm đêm hầu cận mẫu vua
Tụng kinh niệm phật cô bé lên chùa vào ra .
Vua sai cô bé cầm quyền
Vua sai cô bé cầm quyền
Đánh đông dẹp bắc cho an nước nhà
Nay thanh đồng con tiến quả dâng hoa
Thủ nhang con tiến quả dâng hoa
Nghe văn con thỉnh cô ra ngự đồng
Ngôi đền cô có cây xương rồng
Cây thông cổ thụ trước công đồng nhìn ra
Đền thờ gần đường cái số 3 lối lên bắc cạn lối về long biên
Ngôi đền thờ cảnh đẹp tự nhiên
Đền thờ cảnh đẹp thiên nhiên
Dưới suối nước chảy bên trên nhịp cầu
Cứ đêm đêm thơ thẩn ngoài lầu
Kẻ qua người lại luyện cầu khấn cô
Bên đền suối lượn uốn quang
Nhịp cầu nho nhỏ bộ hành vãng lai
Thường hiển hiện cứu người làng nước
Sĩ công nông đều được tai qua
Khắp hòa thiên hạ thái hòa
Khắp hòa thiên hạ thái hòa
Tăng gia sản xuất bốn mùa tốt tươi
In dấu tích cho đời ghi nhớ
Thuốc xương rồng cứu trợ muôn dân
Phép oai linh xuất thánh nhập thần
Oai linh xuất thánh nhập thần
Dự hàng hộ quốc cứu dân phù đời
Khi nắng hạn củi trời thiêu đốt
Dân đảo cầu gió mát mưa bay
Rừng hoa nở rộ hây hây
Rừng hoa nở rộ hây hây
Xanh vàng đỏ thắm hương bay ngạt ngào .

Bản văn Cô bé Xương Rồng số 2
Động Thái Linh trùng trùng điệp điệp
Bắc Nguyên Phong tuyết tuyết vân vân
Khi thiêng đỉnh xuất nhập thần
Bốn mùa hoa thảo đượm nhuần tốt tươi
Kẻ tiên đạt phù đời dựng nước
Người cần lao nối nghiệp tề gia
Bốn phương phẳng lặng can qua
Gió xuân đầm ấm nhà nhà khang ninh
Mừng non nước thanh bình gặp hội
Xã Xuân Kiều – Thịnh Thái – Xương Long
Có nhà canh tác nối giống
Muộn màng quân tử trúc long nẩy chồi
Trăng đầy đặn nét ngài rạng rỡ
Đức cần cù ngôn ngữ khoan dung
Khăng khăng hiếu đạo một lòng
Quạt nồng ấp lạnh, đêm đông chiều hè
Lòng hiếu thảo quản gì khuya sớm
Việc tảo tần phụng dưỡng song thân
Ai hay cơ tạo xoay vần
Bão xô nước lũ hại dân phũ phàng
Khắp xóm làng tang hoang sơ sác
Trẻ cùng già trôi dạt bên sông
Thương dân lệ ứa đôi dòng
Thi gan thiếu nữ gắng cùng nước xô
Tay vững lái chèo đua cứu vớt
Nhân dân đều ghi tạc ơn sâu
Huyền vi mới tạo cơ cầu
Cuốn người hiếu thảo chìm sâu giữa dòng
Thương thay khách má hồng phận bạc
Suối Ngọc Tuyền giải thoát trần cơ
Sót người rừng ngẩn hoa ngơ
Thanh tùng rủ lá, trăng mờ bóng sương
Tiên Cô đã thoát đường lục đạo
Lánh bụi hồng gót dạo bồng lai
Hay đầu Thiên sổ an bài
Đón người hiếu tử xa nơi bụi hồng
Trên Tiên giới sắc phong thiếu nữ
Về cõi trần trấn giữ quê hương
Nhân dân lập miếu bên đường
Đền trong thờ Mẫu ngày thường vào ra
Thông cổ thụ rườm rà tươi tốt
Gió bồ đề quạt mát bốn phương
Dây đa rợp bóng bên đường
Chở che đón khách mười phương khấu đầu
Giữa giờ Tý đêm thâu xuất hiện
Mắc võng đào đàn luyện sáo sanh
Bên đền suối lượn uốn quanh
Nhịp cầu nho nhỏ bộ hành vãng lai
Thường hiển hiện cứu người lỡ bước
Sĩ, công, nông đều được tai qua
Khắp trong Thiên hạ thái hòa
Tăng gia sản xuất bốn mùa tốt tươi
In dấu tích cho đời ghi nhớ
Thuốc Xương Rồng cứu trợ nhân dân
Oai linh xuất Thánh nhập Thần
Dự hàng hộ quốc tỳ dân phù đời
Khi nắng hạn lửa trời thiêu đốt
Dân đảo cầu gió mát mưa bay
Rừng hoa nở rộ hây hây
Xanh, vàng, đỏ, trắng, hương bay ngọt ngào
Lúc biến hiện ra vào Mỏ Bạch
Miếu Cột Cờ cổ tích danh lam
Sơn Trang châu thổ các làng
Mán, Mường, Sơn Chí, Cao Lan khấu đầu
Thường dạo khắp doanh châu hồng hải
Lại trở về Bắc Thái quê hương
Sông Đà, suối Bạc buông thuyền
Qua cầu Gia Bẩy, chơi miền sông Lô
Thoi bán nguyệt chơi hồ Ba Bể
Dạo chơi miền đèo Khế, Bình Ca
Tân Cương quẩy lẵng hái trà
Khi vào rừng Cấm, khi ra Đại Từ
Xin trắc giáng phúc như Đông Hải
Đền Xương Rồng vạn đại anh linh
Cốt long, cường lão, trang đinh
Lộc ban trăm họ, phúc lành đề đa

Truyền thuyết về Cô Bé Xương Rồng
Theo truyền thuyết, xưa kia có đôi vợ chồng nghèo làm nghề thuốc Nam nhưng nhiều năm chưa có con. Một lần vào rừng hái thuốc, người vợ gặp tiên ông và được ban một vật mang về chôn ở đầu giường. Sau đó, bà mang thai và sinh một bé gái xinh xắn, thông minh, có tài chữa bệnh.
Mới 9 tuổi, cô bé đã theo cha mẹ lên núi hái thuốc và chữa được nhiều căn bệnh hiểm nghèo. Khi cha mẹ qua đời, cô tiếp tục hành nghề thuốc, cứu chữa cho người dân và được mọi người tôn kính là nữ thần y.
Một đêm giông bão, cô bé cùng ngôi nhà biến mất, chỉ còn lại một cây thuốc lạ mọc trên nền đất cũ. Tương truyền, cô là con của Thánh Mẫu Thượng Ngàn đầu thai xuống trần gian để chữa bệnh cứu dân và ban lại cây thuốc quý cho nhân gian.
Về sau, tướng Dương Tự Minh cùng quân sĩ mắc bệnh lạ, được báo mộng tìm cây thuốc của cô bé để chữa trị. Nhờ đó, quân sĩ khỏi bệnh và ông lập công trong cuộc chiến chống giặc. Sau khi chiến thắng trở về, ông cho lập đàn tế lễ để tưởng nhớ cô bé.
Từ đó, nơi thờ cô được gọi là Xương Long Linh Từ. Dân gian tôn kính và gọi cô là Cô Bé Xương Rồng hay Cô Bé Xương Long, vị thánh cô có tài chữa bệnh, cứu giúp và phù trợ nhân dân.

Tham khảo thêm
Xem thêm thần tích Cô Bản Đền Bản Cảnh